Tình yêu luôn ích kỉ, Hạ biết, nhưng nên biết chấp nhận dành cơ hội
không phải của mình cho người khác và cũng cho người khác cơ hội để được
yêu mình.
-Này, cầm lấy đi. – Phong dúi vào tay Hạ cây kem ốc quế, miệng vừa cười vừa lè lưỡi liếm cây kem một cách ngon lành.
Hạ
dịu dàng cầm lấy cây kem từ tay Phong, mắt cô thoáng buồn. Phong vẫn
vui vẻ, vô tư liếm ngon lành cây kem của mình, vừa ăn vừa không ngớt nói
chuyện.
-Chuyện tôi nhờ bà ấy, bà đã nói giúp tôi chưa? Bà phải giúp tôi đấy, chứ không… tôi không biết phải làm sao đâu.
-Tôi vẫn đang cố, nhưng ông tưởng dễ dàng lắm sao?
-Có gì đâu. Bà với Hạnh chẳng phải rất thân thiết đó sao? Chỉ cần bà mở lời thôi mà. Dễ dàng lắm…
-Dễ thì ông đi mà làm. Tôi… tôi… không giúp được đâu.
Nói
rồi Hạ dúi trả cây kem vào tay Phong. Cô bực tức đứng dậy và bỏ đi thật
nhanh để lại đằng sau lưng là ánh nhìn đầy ngạc nhiên và ngỡ ngàng của
Phong. Phong vội đứng dậy gọi Hạ mấy tiếng, nhưng cô không đáp lại mà
rảo bước đi nhanh hơn. Hạ trở về nhà. Ngồi lặng thinh ngắm chậu xương
rồng bên cửa sổ, Hạ thở dài. Hạ vốn thích xương rồng lắm, vì nó là loài
cây cứng cỏi nhất mà cô từng biết. Chậu cây này là chính tay bố ươm cho
cô, nó chỉ là một chậu xương rồng cảnh nhưng đã qua mấy đợt hoa rồi. Hạ
yêu chậu hoa lắm! Cô còn nhớ như in cách đây 2 năm, bố đã nhờ bác lái xe
khách gần nhà gửi cho cô một hộp quà bọc giấy màu hồng nhạt, bên trên
có thắt một chiếc nơ chấm bi rất xinh xắn. Hạ lúc đó vui lắm. Đó là sinh
nhật đầu tiên cô xa nhà, nhưng vẫn nhận được quà của bố. Cô từ từ mở
hộp quà trong sự vui sướng bên những tiếng reo khe khẽ của các bạn cùng
phòng.
-Một chậu cây xương rồng. – Hạ reo lên thích thú.
Đó
là một chậu xương rồng cảnh nhỏ màu xanh, bên trên nhú lên những nụ hoa
màu hồng phấn rất đẹp. Hạ chăm chú ngắm nghía chậu xương rồng, cô cũng
không quên đọc những dòng chữ trong tầm thiệp chúc mừng:
"Con gái yêu của bố! Mười tám năm ngắm nhìn và đợi chờ sự trưởng thành
của con. Đối với bố, con giống như những chậu bon sai, hàng ngày luôn
phải được chăm chút tỉ mỉ, kì công vun đắp. Mười tám năm qua bố đã không
khỏi mong mỏi, hi vọng một ngày nào đó con sẽ thật cứng cỏi, nếu rời
bàn tay chăm nom của bố, con vẫn sẽ hiên ngang để đứng lên. Cây xương
rồng này bố đã tự tay ươm trồng, bố hi vọng nó sẽ đem lại cho con nhiều
may mắn và nghị lực. Mạnh mẽ lên con gái!" Hạ đưa tay lau nước mắt, cẩn thận gấp lại tấm thiệp và cất vào trong một chiếc hộp…
Bây
giờ, ngay lúc này, Hạ cũng đang khóc. Cô khóc một cách thầm lặng. Cô
giống như con mèo nhỏ trườn dài bên của sổ, cả thân hình đầy mệt mỏi.
Nước mắt lăn dài trên má. Hạ cứ để nước mắt tự rơi theo cách mà nó
thích, cô cũng không buồn lau nó đi khiến nước mắt thấm ướt trên hai gò
má, lăn dài, chảy ướt cả xuống gối. Cô cảm giác được sự mệt nhoài, chán
chường đang níu lấy thân thể. Cô thấy mình yếu đuối quá!
-Làm gì mà ủ rũ thế kia? Ốm à?
Là tiếng của Hạnh. Cô đi học đã về. Hạnh tiến lại gần bên Hạ, nhìn cô thân thương và đầy quan tâm. Hạ thở dài.
-Bà
sao thế? Tôi gặp Phong ở trường. Ông ấy hỏi tôi là bà đã nói gì với tôi
chưa. Tôi chả hiểu gì cả. Bà có chuyện gì muốn nói với tôi à?
-Bà
gặp Phong rồi à? – Hạ giật mình nhìn Hạnh. Ừm… làm gì có chuyện gì. Lão
ấy lại trêu bà chứ gì. – Hạ mệt nhoài quay lưng né tránh ánh nhìn đầy
ngạc nhiên của Hạnh. Cô giấu vội giọt nước mắt đang trực trào ra.
Hạ
và Hạnh quen Phong trong câu lạc bộ Luật gia trẻ của trường. Cả ba sớm
đã trở thành bạn thân sau những lần trao đổi công việc với nhau, cùng
nói chuyện và cùng đi chơi. Ở họ có khá nhiều điểm chung từ cách ăn
uống, làm việc và đi chơi, vì thế họ đã nhanh chóng trở nên thân thiết.
Ngay từ khi gặp Phong, một cảm giác thích thú chợt đến bên Hạ khiến cô
muốn làm quen với anh, muốn được trò chuyện cùng anh, được làm việc cùng
anh. Phong là một chàng trai cởi mở, nói chuyện rất có duyên, dí dỏm và
thân thiện. Phong biết cách quan tâm đến người khác. Nên với Hạ, Phong
từ lâu đã có một vị trí đặc biệt, nhất là sau lần đi cắm trại cùng với
lớp ở Mai Châu, Phong đã cứu Hạ suýt bị trượt chân xuống vách núi. Những
điều Phong đã làm cho Hạ, cô đều rất trân trọng và luôn giữ kín trong
lòng. Cô chờ đợi khi nào đó dịp đặc biệt, cô nhất định sẽ nói cho anh
biết những tâm tư, suy nghĩ của cô. Đã hai năm nay kể từ khi biết Phong,
Hạ vẫn luôn thầm thích anh, luôn bên cạnh anh. Thế nhưng, mấy hôm trước
nghe Phong nói, Hạ mới bàng hoàng nhận ra vị trí của mình trong trái
tim anh.
Một chiều cà phê vắng. Hạ ngồi trong
quán lặng yên nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi môi khẽ nở nụ cười, nhẹ đưa bàn
tay ra đón lấy những hạt mưa. Hạ thấy trong lòng mình hân hoan, cô vui
quá! Được gặp Phong, vẫn quán cũ, mà chỉ có hai đứa thôi. Biết đâu hôm
nay… biết đâu… Hạ sẽ có cơ hội nói ra những điều mà bấy lâu nay cô thầm
giấu kín.
-Bà đợi lâu chưa?
-Tôi vừa đến thôi.
-Tôi có chuyện muốn nhờ bà đây, bạn tốt. Bà đúng là bạn tốt của tôi…
-Ông đừng vòng vo, huyên thuyên nữa. Nói ngay xem tôi có giúp gì được không nào?
-Tôi biết, ba đứa mình là bạn thân…
-Ừ, rồi. Tôi, ông và Hạnh chứ gì…
-Ừ, nhưng nếu có ai đó trong chúng ta mà trở thành… ừm… trở thành một đôi ấy, bà nghĩ sao?
Hạnh
vui quá, cô cúi mặt xuống giấu đi nụ cười đang nở tươi trên môi. "Có
phải Phong đang định nói "một đôi" – nghĩa là cậu ấy với mình rồi. Thảo
nào lại chỉ hẹn riêng mình ra đây. Cái ông này, còn ngại gì nữa cơ chứ…"
-Ông nói một đôi là sao? Hay là ông với...
-Ừ,
bà đoán đúng rồi đấy. Đấy, tôi đã bảo mà, bà đúng là bạn thân của tôi,
hiểu ý tôi. Tôi với Hạnh ấy… - Phong cười tươi, gương mặt hớn hở… Tôi
định là nói chuyện với cô ấy một lần nghiêm túc… Tôi thích Hạnh! Buồn
cười lắm, Hạ nhỉ?
Hạ ngỡ ngàng. Trước mắt cô
chợt nhòe đi một màu lạnh. Cảm giác hân hoan chợt tan biến ngay sao đó,
ngay sau lời mà Phong vừa vô tư nói với cô. Thay vào đó, cô thấy mình
thật ngốc nghếch, xót xa cho cái sự làm tưởng không đáng có ấy. Hạ cúi
mặt. "Phong có nghĩ cho Hạ không, khi lại nói những lời đó một cách thản
nhiên và vô tư như thế?" Hạ bỗng thầm trách Phong sao quá vô tâm.
-Này, bà sao thế? Có nghe tôi nói không đấy?
-Ừ…
-Bà nói với Hạnh giúp tôi được không? Mở lời trước ấy mà.
-Nói gì? – Hạ bỗng trở nên cộc cằn.
-Thì
nói là tôi thích Hạnh ấy, xem Hạnh phản ứng ra sao. Tiện thể bà đưa cho
Hạnh giúp tôi cái này. – Nói rồi, Phong đưa Ngọc một chiếc hộp hình chữ
nhật có buộc ruy băng đỏ bên ngoài, trông khá đẹp. – Nếu bà ngại thì…
-Không,
được rồi. Ông cứ đưa đây. – Hạ ngập ngừng. Trong đầu cô lúc này chỉ
hiện lên dòng chữ "đừng giúp". Nhưng không hiểu sao, cô lại có một linh
tính nào đó rằng sẽ giúp anh bạn này tiến tới gần hơn với cô bạn thân
của mình.
Chiều hôm đó, Phong có việc phải vội
về trước. Hạ vẫn lặng thinh bên ly cà phê đá đã tan chảy cũng giống như
con tim cô lúc này, đã tan ra hết rồi. Cô trách sao Phong quá vô tâm.
Tình cảm bấy lâu nay cô dành cho Phong, dù thầm kín đến mấy nhưng Phong
quá vô tư đến nỗi mà không thể nhận ra sao? Hạ đã cố gắng gần bên anh,
gần bên anh hơn nữa, để có cơ hội nói với anh rằng Hạ thích anh nhiều
lắm. Nhưng chưa kịp mở lời thì bây giờ… Hạ gục đầu xuống bàn, người cô
rung lên. Trong đầu cô miên man những suy nghĩ về Phong, về cô và cả về
Hạnh – cô bạn thân của mình nữa. Cô sẽ thế nào khi ngày ngày chứng kiến
họ bên nhau đầy tình cảm, Hạ sẽ trở thành một đứa lạc loài bên hai người
họ. Và họ sẽ thế nào khi biết cô thích Phong? Liệu Phong có còn chơi
với cô thân thiện như trước nữa hay không, liệu Hạnh có thích Phong
không? Cầu mong Hạnh đừng thích Phong, như thế cô sẽ có cơ hội. Nhưng
nếu Hạnh cũng thích Phong thì sao??? Biết bao câu hỏi ngập tràn trong
đầu khiến Hạ trở nên bức bối, khó chịu, buồn bực và tràn đầy thất vọng.
Hạ cứ ngồi lặng trong quán cà phê vắng, nhìn người ta đi ngoài đường đầy
vội vã dưới mưa. Trong mắt Hạ những chút buồn, Hạ buồn… nhưng cô vẫn
đợi chờ… cô đợi chờ một sự "không đồng ý" từ phía Hạnh… cô đợi chờ cơ
hội của chính mình.
Bây
giờ, Hạ vẫn buồn. Cô vẫn mung lung những suy nghĩ. Sáng nay Phong lại
hỏi cô về chuyện của Hạnh. Cô không làm sao mở lời được. Cả hộp quà
nữa…cô phải làm gì với nó bây giờ? "Hay là đưa cho Hạnh? Không, nhất
định trong đó phải có điều gì đó, không thể đưa cho Hạnh được?" – Hạ
thầm nghĩ. Và cô quyết định giấu nó đi.
Sáng hôm sau, Hạ hẹn Phong ở quán cũ. Trông cô đầy mệt mỏi và căng thẳng.
-Tôi xin lỗi, Phong.
-Sao, có chuyện gì thế? Bà trông khác lắm, ốm phải không? Đã ăn gì chưa? Uống thuốc chưa?
Sự
nhiệt tình, đầy thành ý của Phong khiến Hạ cảm thấy đầy tội lỗi, Cô
không biết phải nói sao trước những lời hỏi han, quan tâm đầy chân thành
ấy. Cô ước mình đã không làm như thế này.
-Tôi…
tôi xin lỗi. Tôi chưa nói gì với Hạnh. Vì… tôi… - Hạ ước gì cô có thể
chui ngay xuống đất hoặc biến mất ngay trước mặt Phong. Sự cứng cỏi,
mạnh mẽ hàng ngày của Hạ đâu rồi? Cô vẫn tự ví mình như một cây xương
rồng không hơn không kém. Chưa bao giờ Hạ cảm thấy thất vọng về bản thân
như lúc này. Cô ấp úng, cổ họng nghẹn đắng lại không nói lên lời, mà
cũng biết phải nói gì, nói gì trước mặt người mà cô bao lâu nay hằng
trân trọng và yêu mến.
-Bà
lạ lắm, Hạ à. Bà có chuyện gì muốn nói phải không? Tôi thấy bà sao ấy.
Có gì mà không thể nói ra giữa hai đứa mình cơ chứ? Hạ, nhìn tôi đây. Bà
cứ thẳng thắn nói ra xem nào.
-À,
tôi… thực ra thì tôi… - Giá như Hạ có thể nói rằng Hạ thích Phong ngay
lúc này - Xin lỗi Phong, tôi làm mất chiếc hộp của ông rồi. Cái hộp mà
ông nhờ tôi đưa cho Hạnh ấy. – Tiếng Hạ nghẹn ngào và trở nên gấp gáp
hơn.
-Nhưng sao mất được chứ? – Phong ngạc nhiên, đôi mắt thoáng buồn.
-Tôi
để quên trên xe buýt. À, đúng rồi đó… quên trên xe buýt. Tôi để nó bên
cạnh cái ghế tôi ngồi… Tôi bất cẩn quá! Thế nên tôi vẫn chưa nói gì với
Hạnh.
-À,
tôi hiểu rồi. Không sao đâu, Hạ à. Trong đó cũng không có gì quan trọng
mà. Bà đừng lo gì nhé. Nhưng mở lời trước với Hạnh – bà vẫn phải nói
giúp tôi đấy nhé. Bà biết đấy, tôi không sao mở lời được khi đi bên cạnh
cô ấy, không biết câu từ bay đi đâu hết, thế nên bà vẫn phải giúp tôi. –
Phong cười hiền.
-Ừ…
- Hạ thở dài, nước mắt ngấn trên khóe mắt. Hạ cúi mặt đầy thất vọng và
xầu hổ. Lần này cô đang thất vọng về điều gì? Có lẽ…về chính bản thân
cô.
Chiều hôm đó Hạ bắt xe về quê. Cô xin nghỉ ốm mấy ngày.
Phong và Hạnh đều rất lo lắng cho cô, nhắn tin và gọi điện liên tục
nhưng Hạ đều tắt máy. Hạnh không hiểu chuyện gì xảy ra với cô bạn thân
của mình, có lẽ cô ấy bị ốm chăng? Còn Phong vẫn cứ nghĩ Hạ thấy buồn
khi làm mất chiếc hộp của Phong. Nhưng hai người họ đâu biết rằng Hạ cảm
thấy tội lỗi và xấu hổ khi đối diện hai người bạn ấy. Vì cô đã lừa dối
họ. Hạ bần thần cả người, cô cố đưa tầm mắt ra xa, mệt mỏi nhìn những
chậu kiểng mà bố cô hàng ngày vun trồng, chăm sóc. Có lẽ không ai hiểu
được cô lúc này, sự buồn bã cho một thứ tình cảm đơn phương chưa kịp
được đáp lại mà sẽ chẳng bao giờ được đáp lại nữa. Đó là sự ê chề thất
vọng bởi sự hèn nhát, xấu xa, ích kỉ của bản thân khi đem nó ra đối phó
với bạn bè nhưng chỉ đủ để che đậy sự chờ đợi vô vọng đầy vô nghĩa. Một
người đang tiến gần hơn bên Hạ, nhẹ nhàng đưa bàn tay ấm áp vỗ vai cô
đầy trìu mến.
-Sao
thế con? Có chuyện gì làm con gái phải buồn như thế? Con biết không,
trên đời này không có điều gì đáng để cho ta phải buồn cả.
-Thật không bố? Con lại không dám tin vào điều bố vừa nói. Có gì là không đáng buồn cơ chứ.
-Tất
cả mọi thứ con ạ. Cuộc sống có lúc nọ lúc kia… bất kể chuyện gì nếu con
biết suy nghĩ tích cực hơn thì đều không đáng phải buồn.
-Nhưng… bố ơi, con đã hành động thật là ngu ngốc. Con là một đứa xấu xa và ích kỉ. – Hạ òa khóc.
Bố
cô nhẹ nhàng ôm cô vào lòng như hồi cô còn nhỏ. Hạ cảm nhận được sự ấm
áp từ đôi bàn tay bố. Vẫn vậy, bố vẫn từ tốn và điềm tĩnh, xoa đầu cô.
Hạ thấy bình yên trong lòng. Cô nói cho bố nghe chuyện của cô.
-Hạ
nhìn xem, nhưng cây xương rồng đầy gai, con ạ! Biết bao nhiêu gai góc,
biết bao nắng gió nó vẫn tồn tại đấy thôi. Nó sẵn sàng dùng gai nhọn đâm
vào tay người không biết nâng niu, trân trọng nó.
-Vâng, nhưng khi nó đâm người ta thì bản thân nó cũng đau lắm bố ạ.
-Nếu
con cứa vào thân cây làm nó chảy nhựa, vết thương vẫn luôn còn đó nhưng
sẽ dần lành lại theo thời gian. Nó vẫn cứng cỏi, vẫn mạnh mẽ để tiếp
tục sống, tiếp tục cho cuộc hành trình bao khó khăn để tìm kiếm hai chữ
"tồn tại". Dù thế nào vẫn luôn phải tồn tại phải không con?
-Bố
ơi, nhưng… tồn tại mà không có cậu ấy ư? Con thích cậu ấy nhiều lắm, bố
không biết được đâu. Con đã thầm cầu mong Hạnh không thích cậu ấy để
con được bên cậu ấy… Con biết là con ngu ngốc, nhưng… con không thể
ngừng nghĩ về cậu ấy… Ngay lúc này đây, con ước được nhìn thấy cậu ấy
một lần, con nhớ cậu ấy… nhớ nhiều lắm… - Hạnh nghẹn ngào, mắt cô nhòe
đi, miên man một nỗi buồn… - Cả Hạnh nữa, bạn ấy rất tốt, nhưng con lại
không ra gì khi nghĩ rằng mình sẽ thế chỗ bạn ấy trong lòng Phong… Con
quá xấu xa mà… Con đã nghĩ chỉ cần được bên cậu ấy là quá tốt rồi, con
không quan tâm cậu ấy coi con là gì…- Hạ òa lên khóc nức nở.
-Có
thể bố không hiểu được tình cảm của con, nhưng con đã bao giờ nghĩ rằng
cậu ấy không thuộc về con không? Cậu ấy thích Hạnh, không phải con… Bố
xin lỗi…nhưng con biết đấy, cậu ấy thuộc về một người khác, có thể là
Hạnh, hoặc là chính hai người họ thuộc về nhau…
-Nhưng rất có thể cậu ấy cũng thuộc về con mà cậu ấy chưa nhận ra thì sao?
-Không
đâu, Hạ à. Là chính con chưa nhận ra sự tồn tại của con trong lòng cậu
ấy. Cậu ấy yêu thương con, quan tâm con, để ý tới con chỉ vì con là bạn
thân của cậu ấy… Cậu ấy tin tưởng con cũng chỉ bởi với cậu ấy – con là
một người bạn.
-Chỉ vậy thôi sao, bố? – Hạ nghẹn ngào, nước mắt cô vẫn không ngừng rơi.
-Bố nghĩ là con đã hiểu ra rồi đấy. Phải biết chấp nhận, đừng níu kéo những gì không thuộc về mình con ạ.
-Đó là lý do bố không níu kéo mẹ, phải không?
-Không
thể níu kéo, vì mẹ con không thuộc về bố. Mẹ con thuộc về một người
khác, không phải bố. Nhưng Hạ à, con thì khác. Con thuộc về bố vì con là
con gái duy nhất của bố, người mà bố thương yêu nhất trong cuộc đời
này. Con hiểu không?
Nói rồi, bố Hạ ôm cô vào
lòng. Hạ thấy mình bình tâm hơn, nước mắt cô lăn dài trên má, cô bỗng
thấy mình thật vô tâm. Cô thương bố biết mấy.
-Ngày mai con sẽ nói với Hạnh, bố ạ.
-Đúng
rồi. Dù Hạnh có quyết định thế nào, thì đó là việc của hai bạn ấy. Con
luôn phải tin rằng, trong cuộc đời này, sẽ có một người nào đó thuộc về
con, cho con tình yêu đích thực và hạnh phúc. Có thể họ sẽ bắt con phải
chờ đợi bởi sự chậm trễ của họ, nhưng luôn có một người như thế, một
người thuộc về mình. Quan trọng là con có đủ can đảm và mạnh mẽ để đối
diện với người đó bằng chính tình yêu và lý trí của mình hay không thôi.
Có cần mang thêm một chậu xương rồng nữa không, một chậu nữa sắp ra hoa
rồi. – Bố cô cười hiền.
-Dạ, có chứ ạ. Không phải để con thêm mạnh mẽ nữa, con mang thêm một chậu để bày lên cửa sổ cho đẹp.
Hạ
cười, nụ cười đầy mãn nguyện. Tựa đầu vào vai người bố thân yêu đã bao
nhiêu năm vất vả chăm lo cho cô, Hạ thấy mình bỗng bé nhỏ lạ thường. Dù
người mà bố đã nói có xuất hiện hay không, nhưng với Hạ, từ lâu cô đã
thuộc về bố cô, thuộc về nơi này, giữa vườn cây bon sai, có bóng của
người yêu thương cô nhất trên đời. Cô yêu bố cô thật nhiều!
***
Một buổi sáng chủ nhật, bên hai chậu xương rồng nhỏ đang nở hoa tươi mát, Hạ mỉm cười kéo Hạnh – cô bạn thân ngồi sát bên mình.
-Nào, bà bạn quý hóa của tôi, tôi nói cho nghe điều này.
-Gì
thế, làm gì mà lạ lùng quá. Mới mấy hôm còn tắt máy, đoạn tuyệt giao
tiếp với người ta, thế mà hôm nay thân thiết thế? – Hạnh giận dỗi quay
đi.
Hạ cười:
-Thôi nào. Chuyện bí mật chưa được bật mí đây. Ông Phong nhờ tôi làm quân sư quạt mo đây.
-Quân sư quạt mo? Lão ấy lại giở trò gì thế?
-Là lão ta thích bà ấy… Không dám nói, nhờ người ta yêu hộ cho đây nè.
-Phong thích tôi hả? Thật không? – Hạnh vui mừng, ôm chầm lấy Hạ. – Tôi không dám tin đâu. – Hạnh vội vàng cúi xuống ngại ngùng.
-Bà cũng thích Phong đúng không?
-Ừ, hai năm nay rồi. Nhưng vì ba đứa mình thân nhau nên tôi... Hạ à...
-Thôi
nào, hai người đều thích nhau là tốt rồi. – Hạ cười nhưng mắt cô thoáng
buồn. "Không sao đâu Hạ à. Thế là tốt rồi. Phải cứng rắn lên, chúc mừng
cho hai người ấy." - Mai gặp nhau ở quán cũ nhé.
Một chiều mưa bên quán cũ. Ba người bạn thân vui vẻ nói chuyện trong quán cà phê, mặc cho mưa rơi bên ngoài căn gác nhỏ.
-Cảm ơn Hạ! – Phong dúi vào tay Hạ một hộp quà nhỏ.
-Quà cho tôi à, hay quá nhỉ?
-Ừ, bà cầm lấy. Luôn là bạn thân nhé. – Hạnh cười.
-Luôn
là bạn thân. – Hạ nhìn hai người bạn đã thành đôi, cô thấy lòng thanh
thản, nhẹ nhàng. Bây giờ cô đang đợi chờ... không phải Phong... là một
người khác... Một người thuộc về chính Hạ.
Vẫn
là Hạ, một mình bên quán vắng lặng nhìn trời mưa, cúi xuống đường thấy
bóng hai người bạn vui vẻ trong chiếc ô nhỏ dưới trời mưa đầy hạnh phúc.
"Đừng níu kéo những gì vốn không thuộc về mình" - Hạ thầm nhủ. Cô mở
túi lấy một hộp quà hình chữ nhật có buộc ruy băng đỏ bên ngoài đặt lên
bàn. Hai chiếc hộp đều là của Phong, một vốn dành tặng cho Hạnh nhưng bị
cô giấu đi, một là của Phong vừa tặng cô thay lời cảm ơn. Hạ định trả
lại chiếc hộp vốn không thuộc về mình cho Hạnh nhưng cô không thể. Cô mở
chiếc hộp Phong vừa tặng cho mình. Một cây xương rồng bằng nhựa rất
xinh, cũng có gai nhưng nhỏ xíu cùng với lời nhắn: "Bạn thân của tôi,
cám ơn nhiều vì vẫn luôn bên tôi trong hai năm qua. Chúc bà sớm tìm
được một nửa của mình và sống thật vui vẻ, hạnh phúc. Mạnh mẽ như bà vẫn
luôn làm nhé! Luôn là bạn thân, mãi mãi là như thế!". Hạnh thở dài, một
chút buồn, một chút nhớ nhung cho những tình cảm đơn phương chưa thể
thoát ra trong tim. Cô mở tiếp chiếc hộp có dây ruy băng đỏ. Chỉ có một
tờ giấy được gấp rất cẩn thận bên trong. Cô từ từ mở ra: "Hạnh, anh yêu
em, từ lần đầu tiên khi em đến với câu lạc bộ. Có quá nhiều điều để anh
nói về em, nhưng với em, anh nghĩ, chỉ một câu là đủ. "Em đẹp lắm, đẹp
trong mắt anh và anh yêu em!". Với em, có thể rất đường đột, nhưng anh
đã chờ đợi lâu lắm rồi. Dù em quyết định thế nào, anh vẫn sẽ chờ em, vì
anh đã thuộc về em mất rồi. Chúng mình yêu nhau nhé, được không em? Nếu
anh có cơ hội được bên em như một người con trai có vị trí quan trọng
trong trái tim em, anh sẽ yêu em nhiều hơn nữa. Nếu không chúng mình vẫn
sẽ làm bạn, là bạn thân, mãi là như thế em nhé! Anh rất lo cho Hạ, em
hãy chăm sóc cho cô ấy. Nếu hai trong ba đứa chúng mình là một đôi thì
người kia sẽ không khỏi cảm thấy lạc lõng. Thế nên dù thế nào, chúng
mình hãy đối xử thật tốt với nhau, vì chúng ta là bạn. Anh yêu em!"
Gấp
bức thư lại, Hạ cảm thấy trống trải và cô đơn biết mấy. Nước mắt cô
trực trào ra. Phong vẫn luôn nghĩ cho cô, nhưng chỉ là bạn, vẫn luôn là
bạn và sau này đây cũng sẽ vẫn là như thế. Hạ đã sai lầm khi giấu bức
thư không thuộc về mình này. Nhưng cô vui vì hai người họ đã đến với
nhau và thuộc về nhau. Nếu như lúc trước cô vẫn hành động ngu ngốc,
không chịu buông tha những thứ không thuộc về mình, thì có lẽ bây giờ,
cô đã mất tất cả, cả tình cảm tốt đẹp của Phong, của Hạnh, và mất cả
chính bản thân cô nữa. Hạ đã không đủ can đảm để đối diện với vấn đề của
mình bằng lý trí, tình cảm đã nói với cô rằng phải nghĩ cho mình trước
hết. Hạ ước Hạnh nhận được bức thư của Phong, nhưng đã quá muộn, ít ra
Hạ cũng phải trả giá cho sự ích kỉ của chính bản thân mình. Tự dằn vặt,
ân hận, nhận ra để sống tốt hơn. Tình yêu luôn ích kỉ, Hạ biết, nhưng
nên biết chấp nhận dành cơ hội không phải của mình cho người khác, và
cũng cho người khác cơ hội để được yêu mình. Có lẽ Hạ sẽ rất khó để quên
những tình cảm mà cô dành cho Phong, nhưng vì tất cả những người đang
yêu thương cô, Hạ thầm nhủ phải tập quên đi. Hạ mỉm cười nhìn khung trời
xa mà lòng thấy nao nao, man mác... Hạ nhớ đến cây xương rồng của bố cô
và của Phong, nó vẫn hiên ngang với đầy gai sắc nhọn, sẵn sàng làm đau
ngón tay ai không biết cách nâng niu trân trọng nó, nhưng vẫn tiếp tục
những nụ hoa bé bỏng đang ngày một nhú lên, ấp ủ nhiều điều bí mật, rất
có thể là một thứ tình cảm nào đó cao sa hơn, thiêng liêng hơn, thần kì
hơn và tuyệt vời hơn những nhen nhóm của bao giây phút rung động đầu
đời. Hạ mỉm cười chờ đợi một người nào đó biết trân trọng, dịu dàng với
nhánh xương rồng bề ngoài gai góc mạnh mẽ, biết yêu thương nó, để không
bao giờ làm nhánh xương rồng phải chảy nhựa tổn thương, và chỉ để cho nó
được nở hoa dù không ngát hương thơm nhưng cũng làm đẹp cho đời.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét