Khi tôi định đi, một ai đó từ quán cũng đang bước ra. Và đó là anh. Vẫn những nét ấn tượng như thế. Tôi bối rối, định cúi đầu chào anh một chút. Nhưng rồi vẫn chỉ chết trân ở đó, lúng búng ba tiếng ê a.Ngày thứ 90 Căn phòng nhỏ vàng chanh ấm áp Dáng người cao gầy Cánh mũi phập phồng Câu hát lạc điệu Mắt đen hấp háy Nụ cười thật hiền Tôi cứ thừ người ra như vậy nhìn cái Duyên, hoặc là không.
Home » Truyện Teen » 99 ngày và vô tận
Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét